[P2] Chuyện ngắn hại não Cryptic

21. Trò chơi (Dịch bởi Hayami - Nguồn - Vnsharing)

Một đêm nọ bị mất điện, 4 cậu sinh viên cùng phòng rủ nhau chơi trò gọi ma học được trên mạng. Trong đêm tối, 4 người đứng ở 4 góc phòng, rồi lần lượt từng người đi theo chiều kim đồng hồ đến chạm vào tay người đứng ở góc phòng bên cạnh. A đến chạm vào B, B đến chạm vào C, C đến chạm vào D, D đến chạm vào A. Cứ như vậy đến lúc họ chơi mệt thì trời đã sáng. Lúc cả nhóm đang ngồi nghỉ thì một người bỗng sực nhớ ra điều gì đó rồi hét lên kinh sợ. 

22. Vô dụng (Dịch bởi Ronglun227- Nguồn - Vnsharing) (Truyện mở)

Đã bao giờ bạn nằm thật yên trên giường vào buổi tối, hoàn toàn tĩnh lặng, và khẽ lắng nghe "âm thanh của ngôi nhà" chưa? Nhưng tiếng cọt kẹt và rên rỉ như thể bố mẹ bạn đang trú ngụ bên trong căn nhà.

Nhưng không vậy.

Chính là chúng. Tôi không thể kể được chính xác chúng là gì vì không có ai còn sống sau khi gặp chúng để mà kể cả. Nhưng chúng ở đó, trong nhà bạn. Đúng vậy, chính là chúng. Chúng lặng lẽ đợi, trong các hành lang, ẩn nấp trong các cái tủ tối, vì chúng không thể chịu được ánh sáng. Ngay cả những giọt ánh sánh nhỏ nhoi của đêm trăng cũng có thể làm chúng len lỏi vào nhà bạn.

Thường thì, chúng sẽ lớn hơn, mạnh hơn, và song song với việc đó, chúng đói khát hơn.

Và ánh sáng không thể giam giữ chúng mãi.

23. ĐỪNG NHÌN RA NGOÀI CỬA SỔ! (Dịch bởi Lil Vampire- Nguồn - Vnsharing) (Truyện mở)
Khi tôi mười tuổi, tôi và đứa bạn thân ( là con gái nhé ^^ ) thường hay qua nhà nhau ngủ chung vào mỗi cuối tuần .

Bữa ấy là lượt của tôi sang nhà cậu ấy ngủ. Trong phòng của cậu ta có một chiếc giường tầng đặt đối diện với cửa sổ và tôi thì ngủ trên tầng trên của chiếc giường ấy. Thời điểm ấy chúng tôi đang xem ti vi và từ cửa sổ phòng, tôi có thể thấy một dãy nhà và một hàng cây. Trời đã khá tối và không biết lý do tại sao tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ và chú ý vào cái cây gần nhất, tôi lúc đó có cảm giác như có ai đang nhìn mình.

Thế rồi đột nhiên, tôi nhìn thấy một cái chân dài màu đen thò ra khỏi cái cây rồi biến mất! Tôi kêu nhỏ bạn và kể cho cậu ấy mọi thứ nhưng lúc cậu ấy nhìn ra ngoài thì không thấy gì! Từ lúc đó trở đi, tôi luôn cảm thấy ớn lạnh xương sống mỗi khi chúng tôi chơi gần những cái cây ấy.

24. Mời vào! (Dịch bởi Text Text - Nhà số 10 phố Wellington - Vnsharing)
Tôi đang đi lạc trong một vùng sa mạc hoang vu, tôi đang rất đói và khát. Tình cờ tôi thấy một nhà hàng cũ đã đóng cửa. Tôi đánh liều gõ cửa, một tiếng vọng vang ra '' Hết thức ăn rồi, nếu nghỉ qua đêm thì được''. Tôi đang rất mệt nên sao cũng được. Từ trong nhà hàng bước ra một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đón tôi vào phòng của mình. Đang ngon giấc bỗng tôi nghe thấy tiếng xe ôtô, hình như có người gõ cửa. Trong quán chỉ vọng ra một tiếng: '' MỜI VÀO ''.

25. Sát nhân ở đâu? (Poet hell - CreepyPasta VN)

Sát nhân hiện đang ở đâu đó quanh đây.

1. Cậu bé đi ngang qua ngôi nhà cuối phố X phát hiện mấy mẩu dây lõi đồng.
2. Lão nát rượu mấy hôm nay không bén mảng tới phố X nữa.
3. Cuộc gọi đến 911 chỉ đổ duy nhất một lần
4. Con dao đẫm máu nhưng không phải là máu người mà là máu con vật nào đó. Có lẽ là máu Mèo.
5. Chủ nhân của ngôi nhà cuối phố X là một bà lão.

Xác nạn nhân là một ông lão.
Đây là chuỗi các sự việc.

26. HẸP (mr Army - SGB Fansub) 
(Xin chân thành cảm ơn bạn đã viết truyện Cryptic và cho phép SGB đăng lên trang của mình ^.^)

Đó là vào 1 đêm không trăng khoảng 2h sáng, hắn đi bộ. Con đường trong khu tập thể rất hẹp, chỉ đủ cho 1 người đi. Gã giật mình thấy có người mặc áo ba lỗ trắng ngồi bên đường , hắn tự nhủ , "giờ này còn ai ngồi đây?" gã đi gần đến nơi thì vấp ngã, chới với và cố gắng không để mình chạm vào người đàn ông đó. "Phù, may quá không chạm phải, không khéo lại ăn đòn oan", rồi gã vui vẻ đi tiếp. Khi về tới nhà, sau khi khép cửa , gã nghĩ ra điều gì đó và lạnh toát sống lưng...

27. Người bạn mới (Viết bởi Sanggameboy)

Nhà tôi có rất đông người. Bố, mẹ, chị cả, chị hai, tôi và nhiều người mà tôi không quen biết. Hai chị của tôi đều đã đi đại học và chỉ còn mình tôi ở nhà cùng với bố mẹ. Và một lần, khi tôi đến lớp, tôi thấy một học sinh đang ngồi nhìn cửa sổ. Cậu ta không nói năng gì và có làn da hơi nhợt nhạt. Tôi nghĩ đó là cậu học sinh mới mà cô giáo nói lúc trước. Nhưng điều đặc biệt hơn, cứ như cả lớp không thèm ngó ngàng gì tới cậu ta vậy, và chỉ có mỗi mình tôi là để ý tới cậu ta. Có lẽ tôi nên làm gì đó.

Khi về tới nơi, bố mẹ bảo họ không nhìn thấy một người trong nhà. Họ đã rất lo lắng và sợ hãi, miệng còn lẩm bẩm mấy câu gì đó, tôi nghĩ là "không thể để ai thấy...". Nhưng đó là chuyện của họ phải không?

Vài ngày sau, tôi rủ cậu bạn đó tới nhà của tôi chơi. Nhưng... khi bố mẹ tôi thấy mặt cậu ấy, họ đờ người ra. Và hình như... tôi còn nghe thấy họ nói: "Chính...là nó" một cách run rẩy. Tôi cũng dần nhận ra khi máu từ trên trần nhà...
Tôi quay sang nhìn đứa bạn.

28. Làn gió... (Viết bởi Sanggameboy)

Có một bé gái đang đi trên đường. Trông cô bé có vẻ yếu đuối và dễ bị bắt nạt.
Có một bà lão đang đi về phía cô bé.
Bà ta trông rất ác độc và giống như những mụ phù thủy trong truyện cổ tích.
Bà ta nói với cô bé: "Ăn kẹo hay chết?"
Máu nhỏ giọt... bé gái lại đi.
Làn gió cuốn theo những chiếc lá...

Note: Những tiêu đề màu xám không hẳn là Cryptic.
[P2] Chuyện ngắn hại não Cryptic [P2] Chuyện ngắn hại não Cryptic Reviewed by Xuan Tien on 10:43 PM Rating: 5

No comments:

Cám ơn bạn đã nhận xét :)

Powered by Blogger.